Ngôi làng độc nhất vô nhị thoắt ẩn thoắt hiện chỉ xuất hiện 1 lần trong năm

0
72

Ngôi làng kỳ lạ ở bang miền Tây Ấn Độ chỉ được nhìn thấy mỗi năm một lần. Sau đó, nó “ngủ yên” dưới nước suốt 11 tháng còn lại. Theo BBC, cứ vào khoảng tháng 5 hoặc 6 là những người dân làng Curdi ở bang Goa từ tứ xứ tụ họp về quê cũ để hoài niệm về quá khứ.

Làng Curdi nằm giữa hai ngọn đồi ở Tây Ghats và con sông Salaulim – một nhánh của một trong những  con sông lớn tại Goa chạy qua làng.

Nơi đây từng là một ngôi làng trù phú, sở hữu đất đai màu mỡ, với dân số gần 3000 người. Họ sống nhờ canh tác lúa, trồng trọt dừa, hạt điều, xoài và mít. Tuy nhiên mọi chuyện chấm dứt vào năm 1986 khi đập nước đầu tiên được xây dựng đã nhấn chìm toàn bộ làng. Theo định kỳ, cứ tới tháng 5 mỗi năm, khi nước rút đi, những gì còn sót ở một ngôi làng Curdi cũ trước kia lại hiện lên.

Làng Curdi từng có một đền thờ Hindu chính,  vài đền thờ nhỏ hơn, một nhà nguyện của đạo Thiên Chúa và một đền thờ Hồi Giáo, nhưng hiện chỉ còn lại các cấu trúc cũ nát, xiêu vẹo và đầy rêu phong. 

Kể từ khi Goa được giải phóng khỏi Bồ Đào Nha vào năm 1961, mọi chuyện cũng thay đổi. Đầu tiên, thủ hiến bang, ông Dayanand Bandodkar tới thăm làng và cho biết sẽ xây dựng con đập đầu tiên tại bang Goa. Ông cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của con đập đầu tiên sẽ mang lại lợi ích thế nào với người dân ở miền nam Goa. Sau đó,hơn 600 hộ gia đình di dời tới các ngôi làng gần đó, họ được cấp đất làm nhà ở, nhận tiền bồi thường.

Đúng như kế hoạch, con đập đầu tiên ở bang Goa xuất hiện, cấp nước cho tất cả người dân ở phía Nam. Đó là dự án thủy lợi Salauim, được xây dựng trên bờ sông Salauim, cung cấp nước uống, tưới tiêu và công nghiệp cho hầu hết người dân trong vùng.

Quan chức nước này cũng đã nói rõ, việc xây đập sẽ khiến cho ngôi làng bị chìm sâu dưới nước nhưng đó là sự hy sinh vì mục đích tốt đẹp hơn có lợi cho cả một miền rộng lớn nên người dân chấp nhận và buộc phải di chuyển nơi ở đến nơi mà nhà nước cấp phát hỗ trợ và nhận tiền đền bù.

Số hộ gia đình phải di dời khoảng 600 hộ. Khó khăn lớn nhất của người người dân chân yếu tay mềm, tay không tấc sắt đó chính là tới nơi ở mới họ phải làm lại từ đầu không còn được ở trong ngôi nhà thân thương nơi chôn rau cắt rốn, họ phải ở trong những căn nhà tạm bợ đơn sơ cho tới khi xây dựng được ngôi nhà riêng cho tổ ấm của mình.

Cứ đến tháng 5 mỗi năm, khi nước rút, ngôi làng cũ hiện lên cùng với những gì còn sót lại của nhiều ngôi nhà cũ, bao gồm cả các món đồ đạc cũ hỏng bị bỏ lại. Đó cũng là lúc những người dân Curdi cùng trở lại ngôi làng nơi mình chôn rau cắt rốn để ôn lại kỷ niệm cũ, đồng thời thực hiện nghi lễ tôn giáo và tiệc tùng cùng nhau. Dù họ có rời xa quê hương cũng có nhiều người đã rời bỏ vùng đất được cấp phát nhưng họ vẫn luôn hướng về nhau vẫn luôn một lòng hướng về vùng đất đã cùng họ lớn lên. 

Ý KIẾN PHẢN HỒI

Please enter your comment!
Please enter your name here